Zoe.

Lâu lắm không động đến blog này.

Mình đã trải qua 1 khoảng thời gian không tốt lắm dẫn đến việc bỏ bê tất cả các thói quen của mình.

Update cái blog này ít nhất mỗi tháng 1 lần là một trong những thói quen đó.

Well, không hẳn là thói quen mà là một lời tự hứa với bản thân thì đúng hơn.

Khoảng 3 năm trước mình đã bỏ bê blog này một lần.

Nhớ hồi trước đó, hình như mỗi tuần mình đều đặn viết 1 cái gì đó để post lên đây.

Khi thì là review phim, khi thì là nhật ký, khi thì là những mẩu fanfic tâm đắc….

Thế rồi biến cố xảy ra, mình bỏ tất cả, chán ghét bản thân, chán ghét cả những sở thích trong quá khứ.

.

Cơ mà của đáng tội, mình là đứa cả thèm chóng chán, nỗi buồn dễ đến dễ đi.

Khoảng nửa năm sau ngày đó, mình quay lại cái blog này,

Không update đều như trước nhưng ít ra không bỏ nó quá lâu.

Mấy tháng gần đây mình không viết gì bởi mình không có cảm hứng làm gì cả.

Rảnh nhiều nên ngồi xem phim nhiều và có không ít phim tâm đắc.

Thế nhưng chỉ cần trì hoãn vài ngày, tất cả ý tưởng như phản bội mình.

Và lâu dần mình chẳng còn cảm hứng viết nữa.

Thậm chí cô em gái hay comment trên Fb của mình sau bài post gần nhất của mình có inbox hỏi riêng:

“Dạo này Thảo Anh có chuyện gì à, viết không cảm xúc như trước nữa…”

Haizzz cái gì giỏi mà lâu không làm cũng thành dở, nữa là Thảo Anh chẳng giỏi gì chuyện viết lách cả, tất cả chỉ là cảm xúc bộc phát thôi.

Cho nên là ý, Thảo Anh sẽ chăm chỉ viết lách gì đó, cập nhật cái blog này cho đỡ bụi.

Sẽ trau dồi lại cảm xúc của mình, ít ra để lần tới không cho em gái kia phải lo lắng cho Thảo Anh nữa ^^.

.

Nhảm nhí nhỉ 😒😒😒

Anyway, Thảo Anh mới viết lại thôi mà 😇😇😇.

.

Leeds.

10.08.2017

%d bloggers like this: